RSS

Monthly Archives: Tháng Năm 2011

Mẹ con

Tối hôm qua mẹ con bị đau, tối mẹ đau rất nhiều đến không thể ngủ được. Nhìn mẹ vậy con cảm thấy mình thật bất lực.

Dù bác sỹ đã cho con biết trước rằng sẽ tới lúc mẹ bị đau nhưng con vẫn không đành lòng mẹ ơi.

Tất cả mơ ước của con đều được xây dựng trên mơ ước của mẹ, của bố. Giờ đây tất cả như xụp đổ dướ chân con. Mặc dù con gắng gượng rất nhiều để cố gắng nhưng mấy ngày qua con vẫn không thể kiềm được nước mắt. Con không muốn khóc trước mặt mẹ đâu vì mẹ sẽ khóc theo con. Con không muốn mẹ buồn, mẹ lo. Những ngày này con muốn mẹ sống thật hạnh phúc.

Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm

Advertisements
 
2 phản hồi

Posted by trên 11/05/2011 in Uncategorized

 

Mọi người ơi, hãy yêu thương ba mẹ mình, đừng để quá muộn

Mọi người ơi, có lẽ mình nói điều này là rất dư thừa rồi vì ai cũng biết cả. Nhưng lại không mấy ai trong chúng mình chú ý kỹ đến ba mẹ và gia đình.

Mình cũng như các bạn, được ba mẹ yêu thương, chiều chuộng, chỉ biết ăn học và chơi thôi. Học xong rồi chỉ biết ra trường đi làm, tiếp tục học thêm. Mình chẳng giúp gì được nhiều cho gia đình cả, vẫn cứ hồn nhiên vô tâm như thời còn đi học, mình không để ý mẹ mình đang ốm dần đi, mình vẫn vô tâm hưởng thụ sự chăm sóc của mẹ, của ba. Tiền làm ra cứ việc xài, cơm ăn áo mặc ba mẹ vẫn lo.

Rồi sự việc đột nhiên mà đến, nó đến rất nhanh làm mình đến nghĩ cũng không kịp nghĩ, chỉ biết đối phó với tình huống hiện tại. Bác sỹ nói mẹ mình bị ung thư tụy, mẹ mình đã phải cắt hết tuyến tụy, túi mật, một phần bao tử, một phần ruột non. Khi phát hiện thì đã quá chậm rồi.

Ngày thường mẹ chỉ lo chăm chút cho mình, cho gia đình mà không có chú ý đến sức khỏe của bản thân nên đã để nuôi bệnh quá lâu rồi,

Mình gửi lời này đến các bạn trẻ như mình, đừng quá chuyên chú cho bản thân, chú ý tới tình trạng sức khỏe của ba mẹ mình một chúc các bạn nhe. Có thể nửa năm hay một năm gì đó các bạn cố gắng nhín chút thời gian đưa ba mẹ đi siêu âm tổng quát (siêu âm màu càng tốt). Đừng để giống mình nhe các bạn ơi, cái gì mình có thể làm thì đừng để phải hối hận.

 
4 phản hồi

Posted by trên 10/05/2011 in Uncategorized

 

Nhìn lại

Mẹ bắt đầu bệnh từ khoản tháng 8. Con còn nhờ lúc đó mẹ tự nhiên nói với con mẹ rất đầy bụng, ăn cơm không được. Con cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghỉ là mẹ giống con, lâu lâu ăn không tiêu. Một vài hôm sẽ hết thôi.

Nhưng rồi vài ngày mẹ vẫn không hết. Năm ngày sau, mẹ nói mẹ đi tiểu ra cái gì vàng vàng, vẫn tiếp tục đầy bụng, không thể ăn được.

Ba mẹ quyết định sẽ đưa mẹ đi bệnh viện nhưng hôm nay la thứ sáu, mai nhà bác Lâm mời ăn tiễn anh Hải đi Mỹ luôn nên đành phải dời lại đến thứ hai.

Ăn xong mọi người ghé thăm chị Xíu, lúc đó con chưa bao giờ nghĩ là cũng sẽ có lúc mẹ cũng bị như vậy, mẹ ơi.

Thứ hai đến, bố đưa mẹ đi khám, bệnh viện bắt mẹ nhập viện. Con bắt đầu lo lắng không biết bệnh của mẹ là như thế nào. Tại sao lại phải nhập viện, bệnh của mẹ con là như thế nào?

Hôm trước nhập viện chỉ hai hôm sau là mổ. Mẹ ơi lúc đó con tin là chỉ mổ bứu bình thường nên mới có thể mổ nhanh như vậy mà không cần hội chuẩn. Nhưng khi vừa nghe bác sỹ nói là mổ 8-9 tiếng con bắt đầu rất sợ. Ngày hôm đưa mẹ vào mổ con vẫn đi làm bình thường, nhưng chiều hôm đó khi nghe nói mẹ bị ung thư

con không thể làm việc được nữa nên đành xin về sớm. Con ngồi ở nhà chờ tin tức mẹ mổ xong từ bố nhưng bác sỹ lại bảo bố về đi chừng nào gần mổ xong hãy quay lại. Mẹ mổ xong nhưng vẫn phải nằm trong phòng hậu phẫu thêm mấy ngày nữa. Bác sỹ chỉ cho bố vào nhìn mẹ 5 phút mỗi ngày.

Rồi mẹ được đưa ra trại, con lại mừng thầm nghĩ là mẹ đã thoát được rồi, con và cô vô thăm mẹ, thấy mẹ cũng tỉnh lại con trong lòng hy vọng mẹ thoát được kiếp nạn này. Buổi tối bố vào cho con và cô về.

Không ngờ được rằng con chỉ về nhà được 1 tiếng thì bố nói mẹ bị tràn máu ổ bụng và phải đưa vô mở lại, lúc đó là khoản 9h đêm rồi. Con ngồi trên máy tính hết làm cái này đến cái khác chờ tin của mẹ. Con không dám ngủ và cũng không thể ngủ được 1 mình trên lầu, vì vậy con ở lại phòng cô với Bi.

Mẹ mổ xong vẫn nằm trong phòng cách ly , lúc đó bố mới nói thật với con là bác sỹ nói lần mổ lại này chỉ có 1% thành công. Con lại khóc, lại ngày ngày mong chờ mẹ tỉnh lại. Hằng đêm bố vẫn nằm bên cầu thang phòng hồi sức chờ tin tức của mẹ. Bố vẫn không cho con vô bệnh viện, nói là có vô cũng không thể thấy được mẹ.

Mẹ nằm cách ly cũng phải được 5 năm ngày, rồi người ta chuyển mẹ ra phòng chăm sóc đặc biệt. Ở đây người ta cũng không cho ngày nhà vô coi. Mỗi ngày chỉ cho vô 2 tiếng lúc 12h-1h trưa và 5h30 tới 6h30 chiều. Con xin về sớm nửa tiếng mỗi ngày để có thể nhìn thấy mẹ, được bóp chân cho mẹ. Cứ vậy, mẹ nằm phòng hồi sức đặc biệt cũng khoảng 10 ngày – 2 tuần. Lúc đó con quá khủng hoảng nên không thể nhớ rõ được.

Nhưng rồi mẹ cũng được ra trại, con được ở với mẹ lâu hơn một chút, nhìn thấy tay mẹ đầy vết kim, lúc nào cũng truyền đến hai ba chai, phải truyền cả hai tay, con chỉ muốn khóc mẹ ơi. Bố vì lo cho mẹ mà đầu tóc bạc, có mấy tuần thôi mà già đi mấy tuổi. Không có mẹ bà và cô quay sang lo việc nhà. Bà đã 80 mà vẫn cố sách giỏ đi chợ. Con tranh thủ buổi sáng đi chợ, chiều về nấu để thay đổi món cho mẹ đỡ ngán.

Giờ con không thể làm gì được nữa thì con chỉ có thể cố gắng chăm sóc mẹ những ngày con còn được chăm sóc mẹ.

Mẹ phải vô hóa chất nhưng vì cơ thể mẹ quá yếu nên thay vì vô mỗi ngày như những người khác bác sỹ quyết định vô mỗi tuần. Những rồi cơ thể mẹ vẫn không thể chịu nổi nên 2 tuần mới vô được 1/2 liều thuốc. Lúc đầu mẹ bị thiếu hồng cầu con còn đi tìm mấy thứ thức ăn bổ máu. Nhưng rồi khi bác sỹ nói mẹ bị bạch cầu giảm con thật sự không biết phải làm sao nữa.

Rồi mẹ bị sốt, phải vô viện cấp cứu, bác sỹ nói là mẹ bị nhiễm trùng máu vì bạch cầu xuống thấp quá, con thật sự rất lo sợ. Vì thế khi bác sỹ nói sẽ đổi 1 loại hóa chất mới con rất mừng, con không ngại thuốc mắc tiền hơn, con chị mong có thể kéo dài thêm 1 chút cuộc sống của mẹ. Nhưng vừa đổi hóa chất thì tình trạng của mẹ bỗng dưng xấu hẳn đi. Mẹ bị ói nhiều hơn và cũng không thể ăn uống được, bụng mẹ cũng bị lớn hơn rất nhiều. Gia đình quyết định đưa mẹ vô viện khám lại, bác sỹ nói mẹ không hợp với hóa chất mới nên làm cho bệnh phát triển nhanh hơn vậy là mẹ lại phải uống thuốc và quay về với thuốc cũ.

Tuần trước, bác sỹ vô hóa chất cho mẹ xong nói thứ quay lại vô tiếp. Thứ 5 bác sỹ lại nói bạch cầu giảm quá nhiều nên không vô hóa chất được, chỉ cho uống thuốc làm tăng bạch cầu rồi yêu cầu thứ 2 quay lại. Thứ 2 và cũng là hôm qua bố đưa mẹ vào viện để vô thuốc thì bác sỹ nói là mẹ không còn có thể vô hóa chất được nữa. Con cố gắng hỏi bố mẹ nhưng không ai chịu nói rõ với con là mẹ đang có chuyện gì. Còn đành phải gọi về nhà hỏi cô vì con biết bố mẹ sẽ nói cho cô biết.

Nhưng khi con có được cái con muốn biết rồi thì con không thể nào chấp nhận được sự thật là con sắp mất mẹ thật sự rồi. Con đã khóc nguyên buổi hôm đó và buổi tối về gặp mẹ vì con không thể nhị khóc được. Nhà mình vốn chỉ có 3 người, mẹ vừa là mẹ, vừa là thầy vừa người bạn thân thiết nhất của con. Mất đi mẹ không chỉ là con mất đi mẹ thôi, mà con còn mất đi chổ dựa, mất đi chính bản thân con nữa.

Bố rất yêu mẹ, và bố đã khóc, lần đầu tiên con thấy bố khóc như vậy, con không biết mình nên làm sao nữa. Ngay bản thân mình con còn không tự an ủi được thì làm sao con an ủi được bố đây. Mẹ ơi, con viết những dòng này hy vọng mẹ hãy vì con, vì bố mà cố gắng lên một chút nhe mẹ. Con, bố và gia đình luôn cầu nguyện cho mẹ.